Đã qua rồi những ngày mưa chợt nắng Những con đường Sài Gòn in bước chân Dấu chân buồn một mình anh cô đơn nhớ người Và cơn gió thoáng như em thầm gọi Nhớ tiếng cười và nụ hôn dịu êm Tóc buông dài thì thầm em khẽ ru Mắt môi này nguyện thề ta sẽ mãi có nhau Cùng vượt qua những bão giông trong đời Và em đã bước ra đi phương trời xa Tựa như bóng tối sẽ không bao giờ Mang ánh sáng trở về xóa nhòa mơ ước hôm nào Giờ em chốn ấy xa xăm có hay chăng Mình anh cứ mãi bước đi giữa mưa giông Chỉ mong có một ngày thấy em về giữa đêm mưa Đã qua rồi những ngày mưa chợt nắng Những con đường Sài Gòn in bước chân Dấu chân buồn một mình anh cô đơn nhớ người Và cơn gió thoáng như em thầm gọi Nhớ tiếng cười và nụ hôn dịu êm Tóc buông dài thì thầm em khẽ ru Mắt môi này nguyện thề ta sẽ mãi có nhau Cùng vượt qua những bão giông trong đời Và em đã bước ra đi phương trời xa Tựa như bóng tối sẽ không bao giờ Mang ánh sáng trở về xóa nhòa mơ ước hôm nào Giờ em chốn ấy xa xăm có hay chăng Mình anh cứ mãi bước đi giữa mưa giông Chỉ mong có một ngày thấy em về giữa đêm mưa Và em đã bước ra đi phương trời xa Tựa như bóng tối sẽ không bao giờ Mang ánh sáng trở về xóa nhòa mơ ước hôm nào Giờ em chốn ấy xa xăm có hay chăng Mình anh cứ mãi bước đi giữa mưa giông Chỉ mong có một ngày thấy em về giữa đêm mưa Chỉ mong có một ngày thấy em về giữa đêm mưa